Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa

Đề bài: Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên trong “Lặng lẽ Sa Pa” của Nguyễn Thành Long

Bài làm

Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên “Lặng lẽ Sa pa ”của Nguyễn Thành Long là một trong những truyện ngắn cực kỳ đặc sắc. Và khi đọc xong truyện ngắn này thì lòng ta cứ xao xuyến vấn vương trước vẻ đẹp của những con và không thể nào có thể quên được đó anh thanh niên làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu đã để lại cho chúng ta nhiều ấn tượng khó phai mờ trong lòng độc giả.

Ta như cảm nhận thấy được hình ảnh anh thanh niên này đẹp ở tấm lòng yêu đời và cũng hết lòng yêu nghề. Nhân vật như hiện ra ở tinh thần trách nhiệm cao với công việc lắm gian khổ của mình. Qủa thật, người đọc như càng khâm phục anh hơn bao giờ hết khi ngay ở trong lời giới thiệu với ông hoạ sỹ già và cô gái,bác lái xe gọi anh là “người cô độc nhất thế gian”. Thế rồi nhân vật anh thanh niên dường như cũng đã hiện ra bằng chính công việc như đã gắn liền với anh. Đó chính là mấy năm nay anh “sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m bốn bề chỉ có cỏ cây và mây mù lạnh lẽo”.

Khắc họa nhân vật một cách khá rõ nét, ta như nhìn nhận thấy chính công việc hàng ngày của anh là “đo gió, đo mưa, đo chấn động mặt đất” và thế rồi ghi chép, anh thanh niên cũng như lại gọi vào máy bộ đàm báo về trung tâm. Cũng đã có rất nhiều đêm anh phải “đối chọi với gió tuyết và lặng im đáng sợ”. Tất cả những điều kiện khắc nghiệt của thiên nhiên là như vậy mà anh rất yêu công việc của mình. Đối với anh quan niệm rằng “khi ta làm việc ta với công việc là đôi,sao gọi là một mình được?” Anh đồng thời cũng lại hiểu rõ ràng “Công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất”. Người đọc như nhận thấy được anh thanh niên như cũng sống một mình nhưng anh không đơn độc bởi “lúc nào tôi cũng có người để trò chuyện. Thông qua đây ta dường như cũng thấy được có ý nghĩa là có sách ấy mà”. Mặc dù phải sống trong điều kiện thiếu thốn nhưng người thanh niên ấy vẫn ham mê công việc. Ở anh thanh niên người ta vẫn nhận thấy được sự yêu đời cũng như sự sắp xếp công việc một cách thật khoa học nhất khiến ai cũng phải nể phục.

Khi nhân vật anh thanh niên sống trong hoàn cảnh như thế sẽ có người dần thu mình lại trong nỗi cô đơn. Nhưng người đọc vẫn cứ nhận thấy được ở anh thanh niên này thật đáng yêu ở nỗi “thèm người ”. Chính bởi lòng hiếu khách đến nồng nhiệt và đó cũng chính là những sự quan tâm đến người khác một cách chu đáo. Đặc biệt nhân vật anh thanh niên đường như cũng ngay từ những phút gặp gỡ ban đầu, đó là lòng mến khách. Đồng thời ta như nhận thấy được cả sự nhiệt tình của anh đã gây được thiện cảm tự nhiên đối với người hoạ sỹ già và cô kỹ sư trẻ. Thế rồi ngay trong niềm vui được đón khách dào dạt trong anh. Tất cả như cũng đã toát lên qua nét mặt, cũng như những hành động cử chỉ như “anh biếu bác lái xe củ tam thất, mừng quýnh đón quyển sách bác mua hộ”. Thế rồi anh cũng lại như hồ hởi đón mọi người lên thăm “nhà”. Thế rồi độc giả như cũng nhận thấy được cũng chính với sự hồn nhiên kể về công việc, về cả những đồng nghiệp và cuộc sống của mình nơi Sa pa lặng lẽ. Tất cả những điều này dường như đã gây cho người đọc những ấn tượng thật khó phai mờ về hình ảnh anh thanh niên.

Có lẽ chính vì công việc vất vả , thế rồi ta như nhận thấy được rằng cũng lại có những đóng góp quan trọng cho đất nước nhưng người thanh niên hiếu khách và sôi nổi ấy lại rất khiêm tốn. Tất cả chúng ta dường như cũng sẽ nhận thấy và cảm nhận được phần nào những đóng góp của anh thanh niên. Nhưng đáng nói anh lại luôn khiêm nhường cho rằng công lao của anh rất bình thường, thậm chí cũng lại còn rất nhỏ bé so với bao nhiêu người lao động cho đất nước. Cũng chính bởi thế anh ngượng ngùng khi ông hoạ sỹ già đã xin phác thảo chân dung mình vào cuốn sổ tay. Thế rồi ngay lập tức thì con người khiêm tốn ấy hào hứng giới thiệu cho ông hoạ sỹ những người khác đáng vẽ hơn mình. Đó chính là câu “Không, không, bác đừng mất công vẽ cháu, để cháu giới thiệu cho bác những người khác đáng vẽ hơn”. Thế rồi ta như thấy được đó cũng chính là ông kỹ sư ở vườn rau vượt qua bao vất vả để tạo ra củ su hào ngon hơn, và cũng to hơn. Thế rồi ta như cũng thấy được đó chính là “người cán bộ nghiên cứu sét, và phải 11 năm không xa cơ quan lấy một ngày”… Thế rồi ta nhận thấy được cho dù còn trẻ tuổi, anh thấm thía cái nghiã,cái tình của mảnh đất Sa pa. Tất cả như cũng đã thấm thía sự hy sinh lặng thầm của những con người đang ngày đêm làm việc và lo nghĩ cho đất nước ta thêm giàu đẹp hơn.

Thật tài tình biết bao nhiêu , chính bằng một cốt truyện khá nhẹ nhàng người đọc như cũng đã có được cảm nhận về anh thanh niên một cách rõ ràng nhất. Một người luôn công hiến cho công việc cho đất nước, anh không màng đến cả tuổi trẻ cũng như nhận được gì trong công việc vất vả đó. Đây thực sự là một tấm gương đẹp mà thế hệ trẻ cần noi theo.

Với truyện ngắn này “Lặng lẽ Sa Pa”, phải chăng nhà văn Nguyễn Thành Long cũng như đã muốn khẳng định một chân lý: Chính cuộc sống của chúng ta được làm nên từ bao phấn đấu, hy sinh lớn lao và thầm lặng? Ta dường như cũng nhận thấy được lại có những con người cần mẫn và cũng thật nhiệt thành như anh thanh niên ấy. Tất cả những việc làm này dường như đã khiến cuộc sống này thật đáng trân trọng, thật đáng tin yêu biết bao.

Nguồn: Ôn văn

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *